|
.....Thầy hay tin ấy th́ thầy ngẩn-ngơ, bỏ ăn bỏ ngủ. Thầy nghĩ cô Đằng phạm tội giết chồng th́ cô phải chịu h́nh-phạt mà đền cái tội đại-ác ấy, bởi v́ theo lẽ Trời cũng như theo luật người, hễ có vay th́ phải trả, không trốn đâu cho khỏi được. Mà cái tội ác của cô Đằng phạm đây gốc ở nơi ḿnh mà ra.
Tuy ḿnh không xúi cô làm như vậy, nhưng mà ḿnh nhen-nhúm bếp lửa t́nh trong ḷng cô, ḿnh làm cho cô cuồng tâm loạn trí, chẳng c̣n phân-biệt tội-phước dữ-lành được nữa, nên cô mới dùng thuốc độc mà giết chồng. Ấy vậy tội của cô làm cũng là tội của ḿnh, cô là cái tay làm, c̣n ḿnh là cái óc khiến, bây giờ ra trả nợ oan-trái ấy, há ḿnh đành trốn lánh hay sao.
Đă biết cô tự-quyết gánh-vác một ḿnh, đă biết việc ḿnh tư-t́nh với cô không ai hiểu thấu, nhưng mà dầu người ta không hiểu, chớ Trời Đất há không biết hay sao? Cái nợ oan-trái nầy ḿnh không thể trốn đâu cho khỏi, trước sau ǵ ḿnh cũng phải trả phứt cho rồi, dầu bị khổ-h́nh mà lương-tâm được b́nh-an, ḿnh hủy cái kiếp lao-đao nầy th́ hoặc may kiếp sau ḿnh mới được hoan-lạc....
|