PHAN THỊ NGÔN NGỮ
Sinh năm 1955 tại Diên Khánh [Khánh Hòa] NhaTrang, năm đầu trung học : Trường Trung học Võ Tánh , Năm cuối Trường Nữ Trung Học Nha Trang .
hiện cư ngụ tai tiểu bang Virginia năm 1993 theo diên odp.
Thơ đang trên : tap chí văn, Tuần báo Văn Nghệ Hoa Thịnh Đốn , Hoa Thịng Đốn Việt Báo ,Tuần báo Thời Báo Oakland CA, Trang Văn Học Cội Nguồn Việt Nam Thời Báo [ san jose]
Cộng tác : Tạp chí Nguồn – Bắc Cali .
tác phẩm dã ấn hành :
Vọng khúc *thơ tap chí Khởi Hành xb 2003
Tạ Tình Khúc * Cội nguồn 2005.
Phan Thị Ngôn Ngữ là một người làm thơ [nữ] mới xuất hiện ơ hải ngoại gầm mười năm . tuy thời gian chưa dài , nhưng thơ khá đâc biệt , được dộc giả mến mộ . không ồn ào mà thơ vô cùng thiết tha .
qua nhận xét của thisĩ Diên Nghị và giáo sứ Nguyễn Thùy. qua hai tập thơ Vọng Khúc do Khởi hành vào tháng 8/003, tại litlle saigòn hoa kỳ và tập thơ Tạ Tình Khúc do Cội Nguồn xuất bản vào năm 2005 tai san jose. va tuyển thơ Khung Trời Vọng Tưởng [khảo luận về thơ] Nắng Mới paris xuất bản năm 2005 , gôm tat ca co mười sáu nhà thơ , vừa già vừa ttrẻ , vừa cũ vừa mới , vừa nam vừa nũ . Trong tập nay co cả Phan thị Ngôn Ngư.
để mở đầu phần tác phẩm tác giả viết về nhà thơ Phan Thị Ngôn Ngữ , dể mở đầu xin trích hai câu thơ hế`t sức đặc biệt của thisĩ Chế Vân:
õ khi mình hiểu được bình minh đẹp
nắng quái chiều hôm cũng tắt rồi
và thơ của thisi Định Giang:
một đi luyến bến thương bờ
hai về sóng vỗ dật dờ trường giang.
Qua hai thi phẩm Vọng Khúc và Tạ Tình Khúc và Tuyển thơ Khung trời Vọng Tưởng đứng một mình và đứng chung nhiều người, mấy trăm bài thơ 5 cd cua Phan thị Ngôn Ngữ . người viết đã đọc và nghe nhiều lần . Nhưng gom lại chỉ có một chữ nhớ.
vườn ai khóm trúc la đà
hồn ta mấy rặng trte già xác xơ
nhớ quê – nỗi nhớ dại khờ
nhớ từ gốc rạ qwua bờ cỏ tranh
[nỗi nhớ dại khờ Vọng Khúc trang 20]
lòng cứ chồng chềnh bên ni bên nớ
nắng tháng tư mà ngỡ nắng quê nhà ta-
con tắc kè chắt lưỡi nhớ quê cha
[bên ni bên nớ Vọng Khíc trang 22-23]
đó về – đây nhớ đó thôi
nhớ câu đó dạ – nhớ lời đó thưa
đó về – cầu nắng đừng mưa
kẻo đây nhớ chuyện ngày xưa khóc thầm
[đó đây – Tạ Tình Khúc trang 96]
trước sau cũng chỉ là một chữ Nhớ , con nhớ mẹ già , con nhớ cha tuổi đã xế chiều , nhớ cố nhân , nhớ trường trung học , nhớ tháp ponogar , nhớ cầu xóm bóng, nhớ hòn chồng ,ôi tình cảm thiết tha giữa người với người , rồi dẫn đến tâm trạng , xa xăm hơn , như chim nhớ rừng , cây nhớ cội , thuyền nhớ bến nhớ sông, nhớ con đường làng ,lũy tre xanh , luống cày luống đất.
nhng miền đất xa xăm . không co người , khôn gco thân tình . Miền đất vẫn là miền đât , nhưng con nguuời mà xa đất xa nước , xa noi chôn rau cắt rốn . [nơi mình sinh ra và lớn lên ] mất đi cái thủa thơ ấu thiếu thời , ôi thôi thì nhớ vô cùng nhớ quay quắt , nhớ da diết nhớ đến vô bờ , cái nhớ mênh mông bồng bềnh theo đám lãnh vân hồngv ân trôi lênh đênh trên vòm trời .
Đọc những đoạn thơ của Phan Thị Ngôn Ngữ nhấlà những đoạn nhớ quêhương , sao ma thắt lòng , như hoa cả mắt , mà nước mắt lưng tròng tự bao giờ ?
Thơ Phan Thị Ngôn Ngữ giống như những phiến trầm hương phiến kỳ nam ở miền đất vùng biển thùy duong trân quí, Diên Khánh [NhaTrang] thoang thoảng mùi thơm bát ngát giữa đất và trời .
có đó mà như không có đó.
thơ trích :
thương vô cớ
nhớ vô cùng
Hạt muối mặn ba năm còn mặn
Lát gừng cay chín tháng còn cay
Bậu với ta ơn nặng nghĩa dầy
Nỡ mô bỏ tổ xa bấy bậu ơi
Mơi mốt có về bậu nhớ ghé chơi
Đường năm cũ mây cười trong nắng
Vẫn tán lá xanh – chùm hoa sứ trăng
Tiếng ve kêu rang rảng trứa hè
Con tắc kè còn đậu ngọn me
Khan cổ gọi bậu từ năm nọ
Mơi bậu về nhớ đi ngang ngõ
Vườn ta xưa trăng tỏ bên đèn
đóa quỳnh nào nở ngát hương đêm
Trắng như áo bậu chiều qua phố
ơi , thương bậu chi mà thương vô cớ
Ơi, nhớ bậu chi lòng nhớ vô cừng
Nhớ bậu thời còn tóc xõa ngang lưng
khua guốc mộc dẫm hồn ta vụn vỡ
Hai bờ vắng bên bồi bên lở
Thuyền bậu qua sông sao chẳng trở về ?
Để ta giờ như bến sông quê
Theo nước lớn nước ròng trăn trở
Như con cá giữa giòng nước lợ
Chẳng ra khơi – không thể về nguốn
đó đây
Đó về – áo chớ cầm tay
Để đây mượn đắp – nhớ ngày sầu đưa
Đó về – mong nắng đừng mưa
Kẻo chân đó lấm sớm trưa chợ đời
Đó về – cánh nhạn mù khơi
Để đây làm gió chơi vơi dặm dài
Đó về hương tóc đừng phai
để đây giữ mãi nụ lài – chùm ngâu
Đó về – bến cạn sông sâu
Để đây lòng bắc nhịp cầu đó sang
Đó về – bên ấy đò ngang
Để đây làm sóng trường giang vỗ thuyền
Đó về – hát giọng chim khuyên
Vường đây rụng trái muộn phiền đó ơi
Đó về – đây nhớ đó thôi
Nhớ câu đó dạ – nhớ lời đó thưa
Đó về – cầu nắng đừng mưa
Kẻo đây nhớ chuyện ngày xưa khóc thầm
saigòn khi trở lại
Khi trở lại – Sàigòn sao lạ thế
Đường thay tên vội vã những góc đời
sài gòn ngày xưa còn đó trong tôi
Quen thuộc cả từng hàng hiên góc phố
Ríu rít tiếng chim vang chiều nắng rộ
sáng trời mưa – rộn rã giọng rao hàng
Sàigòn ngày xưa – đường dọc đường ngang
Đèn xanh đỏ – bàn chân tôi luống cuống
Tiếng chổi quét vỉa hè – đêm ngủ muộn
Nhịp xe lăn đâu đó – nửa khuya về
Sài Gòn hẹn hò bên tách cà phê
cay khói thuốc – mắt nhìn nhau bối rối
Sài gòn yêu và chia xa cũng vội
Như trời mưa rồi nắng mỗi ngày qua
Như lá me bay trên áo lụa ngà
Như nước mắt vành sô khăn góa phụ
Khi trở lại saiGòn – tôi xưa cũ
Nghe chênh venh ngơ ngác một chốn về
Vẫn án h đèn mầu – quán cóc càphê
Vẫn những hàng me đang mùa lá đổ
Trên áo ai phất hơ bay chiều cuối phố
trở lại trường xưa
Tôi về đứng trước ngôi trường nữ
Ngóng mãi một thời áo trăng bay
Đâu rộn đường trưa khua guốc mộc
Giọng cười ròn rã tuổi thơ ngây
Tôi về đứng nép hành lang vắng
Nghe kẻng giờ chơi báo hết giờ
Cuống quít chân lần tìm cửa lớp
Giật mình lòng bỗng khóc vu vơ
đây mái trường xưa đã đổi tên
Lầu cao mấy dẫy đứng chênh vênh
Thương ai khóc mãi chiều mưa muộn
Hay nhớ đôi tà áo trăng buông
Ô cửa – sân chơi – lớp học sầu
Những giòng lưu bút chẩy về đâu
Thầy cô – bè bạn phương trời dạt
Năm tháng sương sa bạc mái đầu
tuổi thơ con
là chỗ ngoại nằm
Từ khi rời quê ra phố chợ
Có đôi lần con trở về thăm
Tuổi thơ con là chỗ ngoại nằm
Chiếc chõng tre kê đầu hiên vắng
Chiếc võng gai mấy mùa mưa nắng
Mỗi trưa ngồi – con nhổ tóc sâu
Trong tiếng gù gù của lũ chim câu
Ngoại dắt con qua từng trang Kiều lẩy
Câu lục Vân Tiên như mái dầm mái đẩy
Giọng ngoại chèo lúc nhặt lúc khoan
Để hòn con là cánh vụ xoay tròn
Rồi ngủ rụng trên vai còm của ngoại
bên bộ ván đã bao đời chìm nổi
Những lọ sơn – những thỏi mực tàu
Những tờ giấy điều – giấy bổi vàng thau
Cũng úa ố theo tuổi già của ngoại
Vết mực loang đọng trong lòng nghiên tối
Ngọn bút tà nên cũng chẳng buồn chăm
Tuổi thơ con là chỗ ngoại nằm
Có thời Xuân Thu đi về qua trang sách
Có thủa Thịng Đường vang vang trên vách
Dốc bâu thơ Lý bạch ngửa nghiêng sầu
Trong con – ngoại là ngõ trúc ngọn cau
là bóng hạc trên mái đình rêu phủ
Là chiếc nôi êm ru hồn con ngủ
Giữa vòng tay quê – không bến không bờ
CHU VƯƠNG MIỆN